09/12/2022

1. Chỉ biết nhìn vào tình thế trước mắt mà không suy xét lâu dài

Giống với những người trẻ tuổi mới bước chân vào xã hội luôn tràn đầy trong mình niềm tin và sự hy vọng, Tường Tử xuôi về phương Bắc hừng hừng khí thế học nghề kéo xe.

Chàng trai trẻ Tường Tử tin rằng chỉ cần anh thuê xe và kiên trì kéo trong một nghìn ngày, anh sẽ có thể tiết kiệm đủ tiền để mua một chiếc ô tô cho riêng mình, rồi từ đó dấn thân vào con đường làm giàu.

Đáng tiếc đời không như là mơ, Tường Tử vừa mới mua xe đã bị loạn binh cướp cả người lẫn của.

Anh cố gắng hết sức trốn thoát ra được, nhưng chiếc xe mình đặt hết hy vọng vào nó, lại không biết đã bị những tên lính thô thiển đó đưa đi đâu.

Tường Tử chỉ đành bắt đầu lại từ đầu.

Tuy nhiên, anh đã quên mất một điều mà bản thân lúc này đã khác xa với thanh niên trẻ mới vào nghề cách đây ba năm.

Anh ấy giờ đã lành nghề và có cả tiếng tăm.

Chủ xưởng ô tô cũng sẵn sàng cho anh vay với lãi suất thấp, các đồng nghiệp đưa lời khuyên anh ta vay mượn tích vốn mua một chiếc xe hơi.

Nhưng Tường Tử, bản chất là người bảo thủ, vừa không muốn trả thêm lãi suất, vừa không muốn dính líu quan hệ tiền nong với người khác.

Hắn cố chấp tin rằng, chỉ có nắm tiền trong tay mới là an toàn.

Hắn ta cẩn thận tiết kiệm vốn liếng, nhưng không ngờ tai họa ập đến.

Chủ thuê của anh gây họa rồi bỏ trốn, thám tử không bắt được người nên quay ra đe dọa Tường Tử. Họ buộc anh phải giao hết vốn liếng tiết kiệm được. Ước mơ mua được xe lại càng  xa vời hơn.

Ngày trước khi đọc đến đây, tôi đã luôn nghĩ xã hội ngoài kia thật lắm góc khuất, lòng người thật hiểm ác. Tôi cảm thấy uất ức thay cho Tường Tử.

Nhưng giờ nghĩ lại, giả sử những tai nạn đó không xảy đến, thì với tính cách ấy cuộc sống của anh ta sẽ lại ra sao đây?

Tuổi tác sẽ không ngừng tăng lên, thể lực ngày càng sa sút, có thể chỉ là một lần ốm đau hay tai nạn cũng sẽ tiêu hao hết số tiền tiết kiệm ít ỏi của anh ta.

Hơn nữa, ô tô đang trở nên phổ biến hơn và xe kéo đang bị loại bỏ dần dần.

Con đường mà Tường Tử đã chọn, nhìn về lâu dài, sẽ sớm trở nên lạc hậu.

Luôn lấp đầy cả ngày trời bởi công việc, nhưng lại chỉ để cố gắng đáp ứng được những nhu cầu cơ bản trước mắt.

Như thế sẽ không còn sức lực để nghĩ đến sự phát triển lâu dài, và luôn nghĩ rằng tương lai vẫn sẽ diễn ra như nó đã từng.

Bạn không biết rằng thời gian trôi như thoi đưa, xã hội mỗi thời mỗi khắc đều đang biến chuyển.

Khi thế giới muốn bỏ rơi bạn, sẽ không bao giờ báo trước lời “chào tạm biệt”.

Vì vậy, đừng chỉ vùi đầu vào kéo xe.

Mà hãy nhìn lên con đường, bước đi cùng xu thế của thời đại, bạn mới có thể từng bước tiến tới con đường mình muốn.