06/07/2022

(1)

Tôi có một người bạn, anh ấy nói rằng mình rất sợ phạm lỗi, luôn cảm thấy không an toàn.

Tôi từng nghĩ đó là vấn đề về tính cách, nhưng sau này tôi mới biết đó là do ảnh hưởng bởi gia đình.

Anh ấy nói: “Từ nhỏ đến lớn, bất kể tôi nói gì làm gì cũng đều bị cho là sai cả. Bố chưa từng một lần tán dương tôi. Nếu tôi có đánh nhau với bạn bên ngoài, khi về nhà bố sẽ trực tiếp đánh tôi. Bố mắng tôi chỉ giỏi gây chuyện mà không cần biết đầu đuôi ra sao.

Anh tiếp tục: “Có lúc trong bữa cơm, khi tôi đang kể một câu chuyện nào đó, bố sẽ đá vào chân tôi một cái rất đau, trừng mắt ra hiệu không cho tôi nói tiếp. Mỗi lần bị đá như vậy, tôi đều rất hoảng sợ.”

Những đứa trẻ từ nhỏ đến lớn không được cha mẹ tán dương khen ngợi, thường thiếu tự tin và không có cảm giác an toàn.

Mấy ngày trước tôi có nhận được email của một người mẹ:

Cô ấy nói chồng mình là người sống nội tâm. Anh ấy không thích giao lưu. Quan hệ của anh với con gái cũng rất tệ.

Cô luôn cảm thấy bất lực về điều đó.

Một lần, con gái cô có bài tập chính tả, chồng cô hướng dẫn con làm bài. Anh đã bắt con viết vài chục lần mỗi chữ con không biết.

Con gái khóc nói rằng nó không muốn viết, nó cảm thấy quá nhiều.

Anh bảo ban con: “Hồi bố đi học, bố phải chép bài còn nhiều hơn chỗ này rất nhiều”.

Con gái vẫn không ngừng khóc.

Chồng tôi mất kiên nhẫn, bắt đầu nổi cáu la mắng con.

Sau đó, cô có nói chuyện nhưng thái độ của anh ấy rất tệ. Thậm chí, có lần anh còn mắng: “Sao mình lại sinh ra một đứa con kém thông minh như vậy”.

Sự chối bỏ của người bố hết lần này đến lần khác sẽ dần dần làm tổn thương tâm hồn cô bé.

Kèm trẻ học là lúc thử thách trí tuệ và đòi hỏi sự kiên nhẫn của cha mẹ nhất. Bởi lúc này cha mẹ thường khó khống chế được cảm xúc của mình.

“Tại sao dễ như vậy cũng không biết làm!!!” (So sánh kinh nghiệm hàng chục năm của bạn với con trẻ?)

“Tại sao tao lại sinh ra một đứa ngu như mày” (Bạn luôn cho rằng mình thông minh?)

“Viết tiếp đi, viết lại chục lần xem nào.”